‘Cha nhìn về phía em rồi trôi theo lũ dữ…’

"Lúc đó cha nhìn về phía em, cố chạy nhưng biết không thoát được nữa, cha đã giơ hai cánh tay lên như thể chào em....

‘Lúc đó cha nhìn về phía em, cố chạy nhưng biết không thoát được nữa, cha đã giơ hai cánh tay lên như thể chào em. Rồi cha đi luôn đến giờ chưa tìm thấy xác…’, Châu nói trong nước mắt.

‘Cha nhìn về phía em rồi trôi theo lũ dữ…’

Nữ sinh Trần Thị Minh Châu may mắn thoát cơn đại họa, nhưng cha em mất tích, mẹ bị thương nặng, nhà cửa không còn – Ảnh: NGỌC HIỂN

Không ai ngờ cơn đại họa ập xuống 11 mái nhà bên dòng sông Leng khiến những gia đình mất người thân trong lớp bùn đất.

Cách Trà Leng (huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam) hơn 50km, có một căn phòng đặc biệt mà những người ở đây đều mong ngóng từng phút giây tìm kiếm ở Trà Leng. Họ là 8 người con Trà Leng đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang điều trị ở Bệnh viện Bắc Trà My. 14 người đang còn mất tích là chồng, cha và em họ.

Khuôn mặt trầy xước, đôi chân băng bó và ánh mắt buồn rười rượi, nữ sinh Trần Thị Minh Châu (lớp 9 Trường phổ thông dân tộc bán trú – THCS Trà Leng) không ngờ rằng tai họa lại giáng xuống gia đình em. Cha của em vẫn còn nằm đâu đó trong đất lạnh, em không còn hi vọng nữa, Châu nói: “Cha mất rồi, chưa tìm ra”.

Chiếc giường bệnh của Châu nằm đối diện người chị gái Trần Thị Mỹ Kim (17 tuổi) nhưng hai chị em cố né ánh mắt của nhau. Cha mất tích, mẹ bị thương nặng chuyển lên tuyến trên và bỗng chốc những người thân thích trong gia đình đã vĩnh viễn về bên kia ngọn núi.

Châu kể rằng chiều hôm đó trời mưa lớn, cả xóm sang nhà bác Sơn trú bão. Con suối bên làng đổ nước xuống ào ào như thác nên bác Việt (bí thư Đảng ủy xã Trà Leng) ra quay phim để gửi lên tỉnh.

Đứng xem dòng thác với bác Việt còn có ba của Châu, chú Lợi, bác Sơn, cậu Vũ, chú Tăng, chú Vinh, chú Mười, chú Công và cậu Hùng. Bất ngờ một núi bùn đất giáng xuống. Bác Việt xoay lưng, hô hoán mọi người cùng chạy. Nhưng trong tích tắc lũ bùn đã cuốn ông Việt đi đầu tiên.

Ba của Châu cũng chạy hướng về con gái, đôi mắt cha nhìn con nhưng rồi cũng bị nước lũ lùa đi. Chính mắt Châu thấy cha bị thác bùn đất đổ ập xuống và cuốn trôi đi trong khoảnh khắc.

“Lúc đó cha nhìn về phía em, cố chạy nhưng biết không thoát được nữa, cha đã giơ hai cánh tay lên như thể chào em. Rồi cha đi luôn đến giờ chưa tìm thấy xác…” – Châu nói trong nước mắt.

Châu nhớ lại, khi đó em chỉ kịp ngoái người chạy vào nhà bêtông rồi không biết gì nữa. Khi tỉnh dậy, Châu thấy mình đang nằm dưới những mái tôn, sườn nhà đè lên người em. Trong cơn đau đớn, hoảng loạn, Châu tự lết khỏi đống đổ nát, hướng về ngọn đồi trước mặt.

Bò được một đoạn, Châu thấy mẹ mình – bà Trần Thị Liễu cũng trầy trụa bò phía sau. “Con gắng tự bò lên đi, mẹ đau chân không cõng con được” – đó là lời người mẹ động viên đứa con gái trong khoảnh khắc sinh tử. Những người hàng xóm cũng như thế bò ra khỏi bùn đất, ai cũng bị sây sát, đứt thịt da, gãy tay chân…

Họ nằm cạnh bên nhau, suốt một đêm giữa núi rừng hoang lạnh và đói rét. Sáng hôm sau, họ được dân làng kết võng cõng ra bên ngoài.

“Đến bây giờ thì cha mất chưa tìm thấy xác, mẹ bị thương nặng nằm dưới bệnh viện tỉnh, chị gái cũng bị thương nặng. Nhà cửa cũng trôi rồi…” – Châu bật khóc.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây